Quảng cáo

Phong Thần Châu

Bỗng nhiên, một bóng hình cao lớn, vạm vỡ bước ra, trực tiếp đứng trước mặt Tần Ninh.

Cơ thế có chiều cao hai mét, toàn thân trêи dưới bao phủ bởi thiết giáp màu đen, làn da lộ ra một màu đen nhánh, khiến cho người ta có cảm giác giống như một con tinh tinh cực lớn đứng trước mặt Tần Ninh.

“Giết!”
Quảng cáo

Tần Ninh chợt lên tiếng.

Bụp…

Bóng hình màu đen đó bước lên với tốc độ cực nhanh, trong chớp mắt trước mặt Tần Ninh chỉ còn cái bóng của nó.

Rắc…

Ngay sau đó, một tiếng rắc vang lên, bóng hình màu đen đó xuất hiện trước mặt Tô Triếp.

Bàn tay vươn ra, vồ một cái khiến vai trái của Tô Triếp hoàn toàn nát vụn.

Bóng hình màu đen kia vung cánh tay lên, bụp một tiếng, toàn thân Tô Triếp rơi thẳng xuống dưới chân Tần Ninh.

Âm thanh đau đớn xé toạc cả không gian của khu rừng.

Tần Ninh chậm rãi ngồi xuống.

“Muốn giết ta hả, ngươi thật sự rất ngu ngốc!”

“Nhưng, ta rất có hứng thú với đẳng cấp linh ấn trêи thân thể của người”.

“À đúng rồi!”, Tần Ninh cười lạnh nói: “Đại ca ta, là chuyện tốt ngươi làm hả? Nghe Liễu Xán nói, ngươi cũng rất hưởng thụ cảm giác linh hải bị phế?”

Bàn tay nhẹ nhàng hạ xuống.

Bụp…

Âm thanh trầm đục vang lên, toàn thân Tô Triếp lúc này mồ hôi vã ra như mưa.

Một đạo linh hải của hắn ta đã vỡ nát.

Nỗi đau tê tâm liệt phế đó suýt nữa khiến hắn ta hôn mê.

“Tần Ninh, ngươi…”
Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận