Quảng cáo

Chú Rể Của Tôi Bỏ Trốn Rồi

Chương 48


Edit Độc tem


Nửa tiếng sau Nguyễn Chỉ Âm vể phòng ngủ phụ rửa mặt xong lại sang phòng ngủ chính sát bên cạnh.


Quả nhiên như Trình Việt Lâm nói giường trong phòng ngủ chính rất rộng rãi mềm mại hai người nằm vẫn dư dả.


Trong phòng mở lò sưởi Nguyễn Chỉ Âm vừa xốc chăn nằm lên giường đã được người đàn ông thuận tay ôm vào lòng.


Sau chuyến du lịch bọn họ thường xuyên ôm nhau hôn môi, nhưng không ngủ cùng giường như hôm nay.


Không ai lên tiếng, --tách.


Người đàn ông hơi nghiêng người chống tay lướt qua cô tắt ngọn đèn ấm áp màu vàng cuối cùng trên đầu giường.


Căn phòng chìm vào bóng tối


Nguyễn Chỉ Âm nhắm mắt, nhưng đầu óc vẫn còn dừng ở hình ảnh đối mặt với ánh mắt bình thản trầm lặng củaTrình Việt Lâm lúc anh tắt đèn.


Trong bóng đêm tĩnh lặng, xúc giác trở nên nhạy bén.


Sau khi tắt đèn người đàn ông lập tức kéo cô lại.


Quảng cáo

Cơ thể nỏng bỏng dựa sát người cô, hơi thở ấm áp phả vào giữa trán, nhàn nhạt đảo qua đảo lại dẫn đến cảm giác ngứa ngáy như là có sợi lông nhẹ nhàng quấy nhiễu trong lòng.


Cả hai đều uống một ít rượu trong bữa tiệc, trong hơi thở nhẹ nhàng có mùi rượu nhàn nhạt thoang thoảng trên chóp mũi không phân rõ là của ai.


Men say đã lên, nhiệt độ trên da dần tăng cao bàn tay vòng chặt ở sau lưng cũng trở nên nóng bỏng vô cùng.


Nguyễn Chỉ Âm không được thoải mái lắm, cô thử cựa quậy để thay đổi tư thế.


Nhúc nhích được vài cái đã phải dừng lại.


Người đàn ông cũng vì thế mà cất giọng trầm thấp khó chịu;''Sao vậy.''


"Anh ôm chặt quá em nóng.'' Cô nhỏ giọng nói.


Trình Việt Lâm thả lỏng vòng tay.


Nhưng chẳng được mấy giây anh lại ôm người sát lại gần hơn.


Sau khi Nguyễn Chỉ Âm chuyển đến biệt thự anh cũng từng nằm trên giường mơ mộng về những ngày tháng sau này, nhưng mà hiện tại -


Ôm chặt trong lòng cũng khó chịu, buông ra lại càng không thoải mái.


Thấy anh cứng đờ, Nguyễn Chỉ Âm ngước mặt nhìn trong bóng tối:'' Anh không dễ chịu hả?"


Trình Việt Lâm cắn chặt hàm :'' Em nói xem?''


" Anh ..... " Cô muốn nói lại thôi, nghiêm túc suy nghĩ chọn lọc từ ngữ hỏi:'' Không có vấn đề gì?''


"Vấn đề?" Người đàn ông nhăn mặt , "Nguyễn Anh Anh, em hiểu lầm kiểu gì lại có thể nghĩ chồng mình như vậy hả?''


Nghe ra hàm ý cảnh cáo của anh, Nguyễn Chỉ Âm méo mặt cuối cùng không dám nói là suy đoán từ những lần Triệu Băng bóng gió ám chỉ.


"Thật ra nếu anh nhịn không nổi thì cũng không cần.....'' Cô thầm thì, qua một lát sau mới đè thấp giọng nói tiếp:'' Nhịn mãi như vậy đâu.''


Đôi mắt đen hút Trình Việt Lâm trầm xuống nói:'' Em xác định là bản thân biết mình đang nói gì chứ?''


Nguyễn Chỉ Âm nghẹn ngào khẽ đáp lời:'' Ừm.''


Ngoại trừ lúc bắt đầu quá là giả tạo nhưng tới bây giờ nếu nói cô không có chuẩn bị thì có vẻ như hơi khác người.


Cô nhìn thẳng vào đôi mắt sâu hút của Trình Việt Lâm.


Sau một hồi im lặng, anh thở dài môt hơi.


Giống như được mở chốt, ngay tức  khắc những nụ hôn vụn vặt rơi xuống, nụ hôn nhẹ nhàng dần trở nên cuồng nhiệt, răng môi quấn quýt. Trong lúc hoảng hốt một luồng sóng xa lạ lấn át cả thần trí.


Nhưng trong thời khắc cuối cùng, ngón tay mềm mại nhỏ nhắn đè lại bàn tay trên lớp quần áo.


"Lâm.''


''Ưm?''


Con ngươi sâu hút của Trình Việt Lâm chứa đầy sự rung động, giọng nói khản đặt, nhưng vẫn ngừng lại giống như đang dùng hết sức lực để kiềm chế.


"Hình như..... Không được rồi''


Sau khi chần chừ nói ra, lúc đối mặt nhau xấu hổ căng thẳng bao trùm lên hai người.. . . . . .


Năm phút sau, Trình Việt Lâm nhanh chóng vào nhà tắm xối nước lạnh, mang khuôn mặt không mấy vui vẻ sang phòng cách vách lấy cho Nguyễn Chỉ Âm món đồ từ trong ngăn kéo.


Giày vò một lúc lâu, đến khi hai người yên vị trên giường lần nữa Nguyễn Chỉ Âm ôm bụng sắc mặt hơi trắng toát.


Cho dù cô đã chuẩn bị xong nhưng anh vẫn là .....bị ép phải dập lửa.


Trình Việt Lâm cau mày nhìn cô, mấp máy môi hỏi: ''Nếu không anh xoa cho em?''


Nguyễn Chỉ Âm nghiêng đầu nhìn sang, một lát sau đỡ tay anh đè lên bụng nhỏ đang đau âm ỉ của mình.


Cảm giác ấm áp thoải mái truyền đến từ lòng bàn tay, người đàn ông nghiêm túc giúp cô xoa xoa bụng, lực tay vừa phải làm cho Nguyễn Chỉ Âm cũng muốn lim dim.


Một tiếng Tích vang lên --


Di động trên đầu giường sáng lên.


Nguyễn Chỉ Âm vươn tay lấy điện thoại sau đó nhấn vào wechat đang báo đỏ thì ra là một lời mời kết bạn.


Tài khoản xa lạ nhưng tên người dùng và avartar lại rất quen thuộc. . . . . .


''Sao vậy?'' Trình Việt Lâm nhận thấy cô lẳng lặng không nói gì.


Nguyễn Chỉ Âm nghiêng đầu nhìn anh, nói thật với anh suy đoán của mình:'' Là Tần Quyết.''


Anh liếc mắt nhìn màn hình, giọng nói không mặn không nhạt:'' Thêm lại đi.''


Vừa dứt lời Nguyễn Chỉ Âm tròn mắt nhìn anh, cô nghi ngờ mình nghe nhầm.


"Anh là kêu em kết bạn lại với Tần Quyết  hả?''


Trình Việt Lâm nhẹ đưa mắt nhìn nét mặt khó tin của cô, mỉm cười nói "Sao, trong mắt em anh hẹp hòi như thế à?''


Nói xong anh lại chậm rãi bổ sung;'' Ờm, cũng chỉ là bạn trai cũ đã chia tay thôi mà, nói về chuyện này anh còn rộng lượng chán.''


Nguyễn Chỉ Âm nửa tin nửa ngờ, do dự một lát mới chấp nhận lời mời kết bạn của Tần Quyết trước dáng vẻ thờ ơ của anh.


Sau đó cô nhanh chóng nhìn về phía Trình Việt Lâm nhưng vẫn không phát hiện được điểm khác thường trên khuôn mặt anh.


Nguyễn Chỉ Âm vốn tưởng anh chỉ là mạnh miệng, thấy cô đồng ý kết bạn xong sẽ đổi ý kêu cô xóa ngay.


Nhưng bây giờ..... lẽ nào, cô thật sự đã nghĩ sai ?


" Nguyễn Anh Anh, ánh mắt của em là sao hả?''


"Anh thật sự muốn em kết bạn lại với Tần Quyết?''


Trình Việt Lâm chớp mắt nở nụ cười "Đương nhiên."


Nói xong lại xoa đầu cô:'' Được rồi mắt mở không ra rồi nhanh ngủ đi.''


Mặc dù vẫn còn hơi khó tin nhưng cảm giác mệt mỏi đã dâng cao, Nguyễn Chỉ Âm chỉ có thể mang theo mệt mỏi đi vào giấc ngủ.


Trong lúc mông lung sắp ngủ cô mơ màng nghĩ: cũng có thể anh thật sự bắt đầu học theo cái gọi là rộng lượng, thôi đợi tỉnh dậy rồi xóa cũng không phiền gì.


. . . . . .Sáng sớm Hôm sau, Nguyễn Chỉ Âm như thường lệ tỉnh giấc nhờ đồng hồ báo thức.


Cô lấy điện thoại, nhấn tắt báo thức, vuốt mắt ngồi dậy, phát hiện trong wechat có vài thông báo nhắc nhở.


Sau khi nhấn mở ra, cô nhìn thấy đầu tiên chính là tài khoản mới thật thật giả giả của Tần Quyết gửi tới một tệp hồ sơ và một câu ngủ ngon.


Nguyễn Chỉ Âm nhanh chóng xem lướt qua rồi thoát ra xem thông báo hiển thị ba lượt thích và hai dòng bình luận trên vòng bạn bè.


Nhấn Like: Diệp Nghiên Sơ, Cố Lâm Lang, Tần Tương.


Diệp Nghiên Sơ: [Người phụ nữ đã kết hôn này, vui lòng chú ý mức độ khoe ân ái.]


Cố Lâm Lang : [ Hứ, xem ra tuần trăng mật lần trước rất hạnh phúc với thoải mái nhỉ.]


Xem xong hai dòng bình luận khó hiểu này Nguyễn Chỉ Âm hơi nhíu mày mang theo nghi ngờ nhấn vào trang cá nhân của mình.


Vài giây sau --


Khuôn mặt xinh đẹp của cô trở nên tức giận, đập người đàn ông bên cạnh, không thể không lên cao giọng nói :'' Trình Việt Lâm ! chuyện gì trên vòng bạn bè thế này?''


Màn hình sáng lên, lại là hình ảnh hai người ngả vào nhau ngủ say.


Mặt dù chỉ lộ ra nửa cằm hình ảnh cũng khá xinh đẹp nhưng không khó nhận ra người trong bức ảnh.


Keo kiệt nhất chính là vòng bạn bè đã phân nhóm được xem.


Đối tượng có thể thấy chỉ có Diệp Nghiên Sơ Cố Lâm Lang Tần Tương ..... và Tần Quyết người mới được thêm vào tối hôm qua.


Bạn bè trên wechat của Nguyễn Chỉ Âm không nhiều lắm, càng không có khả năng liên quan đến Tần Quyết.


Đăng trạng thái như vậy, lẽ nào sợ bạn chung nhìn thấy ư


Thời gian đăng vào lúc hai giờ sáng, khi đó cô cũng ngủ rồi, làm sao có thể đăng được bức hình như vầy.


Người có thừa động cơ gây án chỉ có mỗi Trình Việt Lâm.


Trình Việt Lâm thức dậy sớm hơn cô lúc này đang dựa vào thành giường đọc báo, quét mắt nhìn sang điện thoại của cô, chậm rãi giải thích:'' À, có thể là nửa đêm anh tỉnh dậy không để ý --"


" Lấy nhầm điện thoại thôi.''


Lấy. nhầm.điện. thoại?


Nguyễn Chỉ Âm quả nhiên tức đến nhếch môi cười, cô tin mới lạ! Lấy nhầm điện thoại còn có thể điềm tĩnh cài chia nhóm người xem?


Rất đúng lúc chỉ có bốn người được nhìn thấy.


Anh thật không biết xấu hổ!


Lại còn nói mình rộng lượng cơ!


Nguyễn Chỉ Âm mang bụng tức đến công ty, cả đường đi cũng không ngó ngàng tới người đàn ông đang muốn bắt chuyện.


Sau khi bàn giao dự án Bắc Thành xong, Nguyễn Chỉ Âm bắt đầu chuyên tâm chuẩn bị sơ bộ cho Nanyin, đồng thời chuyển đến phòng làm việc mới.


Dù nói không nên để việc nhỏ ảnh hưởng công việc nhưng làm việc thẳng tới giữa trưa cô mới bình ổn được tâm trạng.


Cô lấy bảng báo cáo tiến độ của các phân xưởng thay đổi tuyến sản xuất do Khang Vũ trình lên đã nghe tiếng gõ cửa.


" Mời vào.''


Sau khi nghe được tiếng đáp lại, Một người đàn ông gầy, đeo kính gọng đen đẩy cửa bước vào, đây chính là Trương Thuần người vừa mới nhận chức không lâu.


"Chị Nguyễn.'' Trương Thuần cười lên tiếng chào hỏi.


Nguyễn Chỉ Âm lắc đầu: "Anh Thuần, mới một năm không gặp anh đã khách sáo vậy rồi?"


 cô quen Trương Thuần lúc còn ở T&D, giao tình trong công việc cũng khá tốt, đây cũng là một trong những nguyên nhân giúp Nguyễn Chỉ Âm thành công đào được những nhân viên có năng lực ở T&D về làm cho mình như Trương Thuần.


Trương Thuần nghe cô nói vậy, cảm thấy hơi xấu hổ, nhưng vẫn cố chấp nói: "Bây giờ chị là cấp trên của tôi, hơn nữa Lật Tô đã căn dặn tôi rất nhiều kêu tôi phải cảm ơn chị Nguyễn đã trọng dụng và đánh giá cao bọn tôi."


Trương Thuần từng làm việc nhiều năm ở một công ty Khoa học Kỹ thuật Sinh học hàng đầu của nước Đức, về năng lực Nghiên cứu và phát triển anh ta và nhóm của mình hoàn toản đủ khả năng đối đầu với bất kỳ đối thủ cạnh tranh nào.


Nguyễn Chỉ Âm dã hứa giao toàn quyền Nghiên cứu và phát triển cho Trương Thuần, đồng thời cho anh ta 20% cổ phần trước khi công ty niêm yết, điều này cho thấy cô rất tin tưởng anh ta.


Mặc dù số cổ phần này nếu rời khỏi công ty sẽ tự động mất hiệu lực nhưng Nguyễn Chỉ Âm cũng ko sợ Trương Thuần sẽ đi dù sao thì người đàn ông kỹ sư có phần cổ hủ này rất nghe lời vợ.


Mà Lật Tô vẫn luôn muốn về nước.


Nghĩ đến đây, Nguyễn Chỉ Âm cười : "Không cần cảm ơn tôi, hy vọng lựa chọn của chúng ta là thành tựu của chúng ta.''


"Chị yên tâm.'' Trương Thuần gật đầu nói.


Anh ta có được tự tin như vậy là vì lúc rời khỏi T&D Tần Quyết xóa bỏ tất cả các thỏa thuận bảo mật có liên quan. Đương nhiên đối với một người luôn hướng về bộ phận Nghiên cứu phát triển như Trương Thuần anh ta cũng không muốn biết vì sao Tần Quyết lại làm như thế.


Sắp tới giờ tan ca, Nguyễn Chỉ Âm nhận được điện thoại của Cố Lâm Lang.


Sau khi nối máy, trong điện thoại vang lên giọng nói sảng khoái của Cố Lâm Lang: " Chuyện thương lượng với thương hiệu đã xử lí xong, phương thức liên lạc của người đại diện cũng đã gửi đến mail cậu rồi.''


" Tốt quá, cám ơn cậu."


Đây là chuyện trước kia Nguyễn Chỉ Âm nhờ vả Cố Lâm Lang.


Đầu kia điện thoại Cố Lâm Lang cười đồng thời bí ẩn nói:'' Nhiêu đây đã cảm ơn rồi? Tớ còn làm cho  cậu một chuyện lớn hơn nữa''


Nguyễn Chỉ Âm hơi khó hiểu, nhướng mày hỏi:'' Ồ?chuyện gì?''


"Thẩm Dung muốn quảng bá miễn phí.'' Cố Lâm Lang cao giọng nói xong, lại nói tiếp


"Lần này đừng cảm ơn tớ, là hôm qua cô ấy đến thử đồ rồi chủ động nhắc đến, chắc là muốn kết thêm bạn.''


BING luôn luôn là nhãn hiệu cao cấp mà Thẩm Dung yêu thích nhất, Cố Lâm Lang và Thẩm Dung cũng có quan hệ cá nhân rất tốt.


Bộ phim điện ảnh 《 Thoát khỏi nguy hiểm 》của đạo diễn Lương tuy rằng còn chưa được công chiếu nhưng đã được mang đi tham dự rất nhiều Liên hoan phim, Thẩm Dung lại mới đoạt giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất của Liên hoan phim Sina.


Lâm Tinh Phỉ đánh mất 《 Thoát khỏi nguy hiểm 》 mất đi cơ hội ngàn vàng sau đó gặp phải không ít sóng gió nên không còn tầm ảnh hưởng, Thẩm Dung thân là đối thủ trở thành ảnh hậu trong Liên hoan phim quốc tế hot bỏng tay.


Đến nay được Thẩm Dung miễn phí quảng bá đương nhiên là một ân huệ vô cùng lớn.


Nguyễn Chỉ Âm thật sự vui mừng trong ngạc nhiên, cô cười nói " Cảm ơn vẫn nên cảm ơn,Thẩm Dung dù sao cũng là mối quan hệ của cậu, rảnh mời cậu ăn cơm.''


"Được, đợi tớ có thời gian.'' Cố Lâm Lang cũng không câu nệ với cô.'' Đúng rồi, cậu biết không? Bây giờ Lâm Tinh Phỉ không nhận công việc nữa, nghe nói là chuẩn bị lui về hậu đài làm thương hiệu makeup''


"Tuy Ông cụ Tần thúc giục Tần Quyết đính hôn, nhưng Phương Úy Lan vẫn xem thường cô ta, bây giờ trong tay có tiền muốn chứng minh bản thân không phải chỉ là một bình hoa?''


Tiền trong tay Lâm Tinh Phỉ là thu được từ việc bán cổ phần công ty cách đây vài tháng.


Khoản tiền này có thể giúp cô ta không lo cơm áo cô ta chọn cách đầu tư mở công ty chẳng lẽ thật sự là muốn chứng minh điều gì.


" Tùy cô ta thôi.''


Nguyễn Chỉ Âm không có nhận xét gì khác.


Thấy cô cũng không để ý, Cố Lâm Lang chuyển đề tài khác:'' Vậy cậu sao rồi?''


"Tớ rất ổn mà.''


Cố Lâm Lang cười cười trêu ghẹo nói: "Buổi sáng gọi điện thoại cho cậu, không phải còn giận Trình Việt Lâm à?''


Nguyễn Chỉ Âm ngừng lại một lát, sau đó nói:'' Tớ không nên giận ư?''


"Nên mà, vợ chồng yêu nhau có cãi nhau nho nhỏ cũng bình thường. Còn như cậu với Tần Quyết căn bản không

Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận