Quảng cáo

Chú Rể Của Tôi Bỏ Trốn Rồi

Quảng cáo

Chương 3:
Edit Độc tem


Bắc Dao là thành phố phim ảnh, là nơi cho ra đời những bộ phim truyền hình và điện ảnh nổi tiếng, không ít tổ quay phim tập hợp tại đây. Lâm Tinh Phỉ thường đến đây quay phim, cũng không thích ở khách sạn. Đoàn phim đến đây nhiều lắm, đều tranh nhau đỏ mắt những gian phòng thượng hạng. Trùng hợp Tần gia cũng mới mở một cao ốc tại đây, Lâm Tinh Phỉ biết Tần Quyết có để lại 3 căn hộ, một căn để anh ở một căn cho em gái anh là Tần Tương sống, căn còn lại cô giữ chìa khóa. Chỉ có điều Lâm Tinh Phỉ không ngờ căn củaTần Tương đã sớm chuyển nhượng, Tần Tương chuyến đến căn còn lại nên Lâm Tinh Phỉ chỉ còn được giữ chìa khóa phụ.
Cô và Tần Quyết quen biết cũng gần 20 năm, hai người không chỉ là bạn bè đơn giản. Từ trước giờ giữa cô và em gái Tần TươngTần Quyết tuyệt đối không so đo nặng nhẹ bên nào.


Lâm Tinh Phỉ buông cốc nước ngồi xuống sô pha, đôi mắt trong suốt khuôn mặt trong veo trắng trẻo tinh tế động lòng người. Áo ngủ làm bằng lụa màu đỏ rượu ôm lấy người, tôn lên làn da ngọc ngà và đường cong thướt tha. Cô ngước nhìn người đàn ông cô độc đứng bên cửa sổ, dáng vẻ rắn rỏi khí chất nổi bật, vẻ mặt đăm chiêu khó lường. Tần Quyết từ nhỏ đã xuất sắc hơn người. Tần gia gia thế lẫy lừng, Tần Quyết lại là người thừa kế không thể thay đổi được. Anh vừa đẹp trai thành tích tốt, bóng rổ đánh đàn môn nào cũng nổi trội, giống như tất cả mọi chuyện tới tay anh không cần phí sức lực cũng đều có kết quả tốt đẹp. Hơn nữa còn là cậu thiếu niên lương thiện tác phong tốt, tất cả giáo viên các bậc trưởng bối đều khen ngợi không dứt.


Mấy năm nay vẻ ngây ngô dần mất đi thay vào đó là sự trưởng thành qua từng năm tháng, hành động quyết đoán, khí chất lạnh lùng từ bên trong làm tăng thêm sức hấp dẫn của anh.
Lâm Tinh Phỉ từng cảm thấy Tần Quyết cách cô rất gần, nhưng từ sau khi anh về nước bọn họ bắt đầu có chút xa cách, đây là điều mà cô không mong muốn xảy ra nhất. Đắn đo một hồi, cô đứng dậy đi đến bên Tần Quyết. Tay phải không bị thương kéo lấy cánh tay người đàn ông, tựa đầu vào gần, cổ áo ngủ buông xuống lộ rõ vẽ hấp dẫn khó cưỡng. Cô tựa như bất ngờ hiểu ra, mở miệng nói:" A Quyết, có phải chị họ em lại hiểu lầm anh rồi không? Có cần em giúp anh giải thích với chị ấy?'' Giong nói ngọt ngào xen lẫn tự trách. Tần Quyết mấy năm nay có chút kiệm lời, đối xử với Lâm Tinh Phỉ lại dịu dàng. Anh thu lại điện thoại, đi đến sô pha ngồi xuống, xoa nhẹ mi tâm, cất giọng trầm ấm nói:'' Không có gì, trước mắt cần phối hợp cảnh sát xử lý ổn thỏa chuyện hôm qua." Dù sao cũng là anh không giữ lời trước, Nguyễn Chỉ Âm giờ đây đang tức giận, nói năng lung tung, anh có thể hiểu được, đợi anh trở về sẽ giải thích rõ ràng. Hai người trải qua nhiều chuyện như vậy, Tần Quyết hiểu rõ tình cảm của Nguyễn Chỉ Âm đối với mình. Mặc dù sau khi về nước hai người có vài lần cãi nhau to nhỏ vì Tinh Phỉ nhưng anh biết Nguyễn Chỉ Âm sẽ không rời khỏi mình. Điều này Tần Quyết cực kì tin tưởng thế nhưng vẫn có chút phiền muộn. " Nguyễn Chỉ Âm là cố ý ra vẻ, cậu đã nói hôn lễ hoãn lại rồi mà cô ta còn làm mình làm mẩy đòi đòi hủy bỏ, thật không sợ đùa với lửa.'' Tưởng An Chính vừa ngáp vừa từ phòng ngủ cho khách bước ra, ngữ điệu đùa giỡn không nghiêm túc. Việc kinh doanh của Nguyễn thị đều nằm trong tay chú Lâm, Nguyễn Chỉ Âm gả vào Tần gia có nghĩa là sẽ tranh đoạt quyền tài sản với chú Lâm. Anh ta không tin Nguyễn Chỉ Âm thực sự dám hủy bỏ hôn lễ, càng không nói đến chuyện chia tay với Tần Quyết.


Nói xong, nhận thấy luồng khí lạnh bắn thẳng đến mình, Tưởng An Chính lườm lại: '' Nhìn tớ làm gì, Phỉ Phỉ quả thật bị kẻ điên kia cứa một nhát, lúc tớ gọi cho cậu cậu cũng không lo lắng gì cả, lại không thèm hỏi có nghiêm trọng không.'' Tay trái Lâm Tinh Phỉ bọc một lớp băng gạc, nhìn như khá nghiêm trọng thực ra chỉ là bị ngoài da mà thôi. Chỉ là anh và cô đều hiểu rõ thủ đoạn trong giới giải trí thâm sâu thế nào, sẽ không bỏ qua cơ hội lên hotsearch lần này. '' A Chính, Chỉ Âm là vợ của tôi, cho dù là đứng bên nào, cậu cũng nên tôn trọng cô ấy''. Tần Quyết mím môi, lời nói có phần cảnh cáo. Tưởng An Chính nói chuyện tùy tiện, may nhờ Nguyễn Chỉ Âm tính tình tốt, trước kia cũng không so đo với anh ta, Tần Quyết cũng sẽ không quá để ý. Nhưng nhớ lại thái độ vừa rồi của cô, anh thực sự cảm nhận được cô có để ý. Chỉ là ngại quan hệ của anh và Tưởng An Chính nên không muốn làm lớn chuyện thôi.


Nghe thấy xưng hô của Tần Quyết, sắc mặt Lâm Tinh Phỉ bỗng nhiên cứng đờ nhưng rất nhanh được che giấu đi. Tưởng An Chính trong lòng cười nhạo muốn nói chẳng phải còn chưa kết hôn hay sao?? Nhưng ngoài mặt thì gật đầu qua loa: " Biết rồi".
Anh ta không thích Nguyễn Chỉ Âm, thật ra không chỉ vì Lâm Tinh Phỉ mà còn có anh họ Lâm Tinh Phỉ- Lâm Triết. Lâm Triết thời trung học đã theo đuổi Nguyễn Chỉ Âm, sau đó lại không biết tại sao thật sự sợ đối phương. Vả lại Nguyễn Chỉ Âm vừa về nước đã không chút nể mặt đuổi Lâm Triết ra khỏi Nguyễn Thị, anh ta luôn cảm thấy cô chỉ giả vờ dịu dàng ngoan ngoãn trước mặt Tần Quyết thôi. Anh ta, Tần Quyết, Lâm Tinh Phỉ cùng nhau lớn lên, là bạn từ bé. Trước khi xuất ngoại Tần Quyết và Lâm Tinh Phỉ chia tay, xuất ngoại không đến một năm đã cùng Nguyễn Chỉ Âm yêu đương. Đã thế còn là Tần Quyết chủ động theo đuổi Nguyễn Chỉ Âm, Tưởng An Chính thực sự có chút khó tin. Mọi người đều biết, Tần Quyết lúc trước là bởi vì Lâm Tinh Phỉ chia tay nên mới chán nản bỏ ra nước ngoài, Tưởng An Chính cũng từng hi vọng hai người có thể tu thành chính quả, cho nên sau khi Tần Quyết nói cho bọn họ biết chuyện của anh với Nguyễn Chỉ Âm anh ta có chút tức giận.


Tình duyên ngắn ngủi trong giới hào môn không ít, nhưng Lâm Tinh Phỉ không giống cô gái khác, mấy năm nay Tần Quyết cũng giữ mình trong sạch, nhưng nếu thật sự yêu Lâm Tinh Phỉ làm sao vừa quay đầu đã cùng người khác bên nhau? Cho dù là Tần Quyết nói anh chủ động theo đuổi , nhưng Tưởng An Chính vẫn cho rằng Nguyễn Chỉ Âm nhất định có ý định câu dẫn anh trước. Cô có vẻ ngoài như hồ ly tinh, khi còn ở trung học cho dù không cần trang điểm cũng làm điên đảo hồn phách không ít nam sinh. Nguyễn Chỉ Âm và Tần Quyết vốn đã được định sẵn hôn ước, thời trung học ỷ vào mối quan hệ này mà bám theo Tần Quyết. Lúc đó vẫn xem như an phận khéo léo nhưng càng về sau Nguyễn Chỉ Âm khi đã xác định quan hệ với Tần Quyết, Tưởng An Chính càng cảm thấy cô đang dần bộc lộ tâm cơ sâu kín của mình.


Ngược lại Lâm Tinh Phỉ vẫn vui vẻ hào phóng chúc phúc cho hai người họ, làm Tưởng An Chính nhịn không được đau lòng thay cô. Hôm qua Lâm Tinh Phỉ bất ngờ bị người khác làm bị thương, Tưởng An Chính cố ý gọi điện thoại cho Tần Quyết phóng đại vết thương. Trước đó anh ta có hỏi Lâm Tinh Phỉ trước, cô gượng cười từ chối cô thật không có ý muốn làm ảnh hưởng đến hôn lễ của Tần Quyết. Nhưng chỉ một biểu hiện nhỏ trên khuôn mặt,Tưởng An Chính đã biết thật ra cô vẫn chưa buông bỏ được Tần Quyết. Nguyễn Chỉ Âm muốn gả vào Tần gia, anh ta không ngăn cản được, nhưng cũng không thể để cô đường đường chính chính gả vào được. Chú rễ đào hôn, hôn lễ dời ngày, dù mọi người có cảm thông hay là châm biếm cũng đủ kích thích rồi. Nếu Nguyễn Chỉ Âm đã muốn làm bà Tần, thì những uất ức mà Lâm Tinh Phỉ đã chịu cô phải gánh cả đời.


Tưởng An Chính lấy điện thoại di động lướt xem hotsearch, thật tò mò không biết Nguyễn Chỉ Âm giờ phút này khó coi như thế nào rồi?


Nguyễn Chỉ Âm lúc này nhìn đăm đăm vào cái tên được lưu trong danh bạ, chần chừ sau một lúc lâu, cuối cùng cũng nhấn gọi. Âm thanh kéo dài từng đợt vang dội. Qúa trình chờ đợi dài đằng đẵng, ngay lúc Nguyễn Chỉ Âm muốn buông bỏ bên kia cuối cùng cũng nối máy. Trong phút chốc, những lời đã được chuẩn bị kĩ càng cứ như bị mắc nghẹn trong cổ họng. Cả hai không nói gì, im lặng một cách kì lạ đến mười giây, đối phương không chút nể mặt ngắt máy, Nguyễn Chỉ Âm ". . . . . .". Đành chịu thôi, cô hít sâu khôi phục tâm tình, gọi lại lần nữa. Lần này đối phương bắt máy rất nhanh, Nguyễn Chỉ Âm ngưng lại;'' Trình Việt Lâm, là tôi,'' "à, tôi tưởng mình bị hoa mắt. Nguyễn đại tiểu thư hôm nay là tân nương sao lại rảnh gọi điện cho tôi thế này?'' Giong nói vẫn như thời niên thiếu pha lẫn sự lười nhác có chút khàn khàn. Không trách Trình Việt Lâm bất ngờ, anh và Nguyễn Chỉ Âm quan hệ cá nhân cực kì ít. Nếu không phải trên công việc bắt buộc phải tiếp xúc cô chắc hẳn có thể block luôn anh rồi.


Thái độ thiếu đòn củaTrình Việt Lâm Nguyễn Chỉ Âm cũng không ngạc nhiên, trong lúc này cô cũng phát giác ra vài phần trào phúng khó hiểu.
Cô nhíu nhẹ mày, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng: '' Trình Việt Lâm anh đang chế giễu tôi'' "Nào dám." Anh cười nhẹ, giọng nói đều đều, lời ít mà ý nhiều "Nói đi, chuyện gì.". Bên kia truyền đến tiếng động va chạm nhẹ, Nguyễn Chỉ Âm mím nhẹ môi dưới, trực tiếp vào chủ đề chính:'' Tôi nhớ anh rất coi trọng dự án bắc thành.''
Đầu năm nay chính phủ thành phố Lam Kiều quy hoạch xây dựng khu công viên nghỉ dưỡng tại Bắc thành. Sau nhiều buổi đấu thầu cạnh tranh, Nguyễn thị cuối cùng cũng bắt được dự án này, Nguyễn Chỉ Âm cũng nhờ đó mà đứng vững tại Nguyễn Thị. Trình Việt Lâm gia cảnh lớn sự nghiệp lớn, tốn không ít tâm huyết cho dự án này cuối cùng thất vọng quay về. Sau buổi đấu thầu còn cố ý tìm người bạn cũ không thân là cô '' tán gấu'' vài câu.
Lúc này nói ra chuyện này anh dường như lấy lại hứng thú:'' Sao, cô Nguyễn đây muốn từ bỏ rồi? Lâm gia có thể đồng ý ư?'' Nguyễn Chỉ Âm cha mẹ qua đời sớm, Nguyễn Thị trên danh nghĩa là của họ Nguyễn nhưng thực tế đã bị Lâm gia ở rể chiếm quyền điều hành. Nguyễn Chỉ Âm dừng một chút, chậm rãi nói:'' Tôi có cách có thể làm cho Lâm Thành không thể không đồng ý.'' Giong nói trong điện thoại truyền ra mang theo suy nghĩ đắn đo:'' Cách gì?'' "Trình Việt Lâm''. Ngưng lại 1s Nguyễn Chỉ Âm buông giọng trầm thấp, liếc nhìn đồng hồ treo tường, nghiêm túc nói;'' Ngay bây giờ đến cưới tôi, một năm sau ly hôn, dự án Bắc Thành giao cho anh.'' Dứt lời, đối phương đột nhiên im bặt.


Cuộc điện thoại lần nữa bị ngắt.


Nguyễn Chỉ Âm: "?"
Anh ta có ý gì đây? Lẽ nào bị cô dọa chạy mất rồi? Cho dù quan hệ của hai người không mấy tốt đẹp, là bạn bạn học cũ tình cảm mỏng như tờ giấy, nhưng cô cũng đâu phải dạng hổ báo lang sói mà. Nguyễn Chỉ Âm nhìn bản ghi chép trò chuyện trên màn hình, hơi nhíu mi lại, âm thầm thở dài. Thôi đi, cho dù là ai vô cớ bị người ta bức hôn như vậy cũng không thể chấp nhận được.


Để níu giữ được thanh danh của Nguyễn gia, Trình Việt Lâm là lựa chọn tốt nhất. Đây là lời của Cố Lâm Lang vừa nói. Cho nên dù biết đối phương chính là đối thủ một mất một còn của mình Nguyễn Chỉ Âm vẫn chon anh thực hiện giao dịch. Nhưng anh ta không đồng ý cô cũng chẳng thể cưỡng cầu. Một khi đã như vậy chỉ có thể tiếp tục lo lắng Cố Lâm Lang sẽ đưa cho cô lựa chọn thứ 2 thứ 3....


Đang chìm trong mạch suy nghĩ thì màn hình sáng lên. Nguyễn Chỉ Âm kinh ngạc nhướng mày, nhận điện thoại:'' Khụ, ngại quá, tôi vừa mới biết chú rể của cô Nguyễn chạy mất rồi.'' Vẫn là giọng điệu nhàn rỗi hóng chuyện của anh. Nghe ra tâm tình anh khá tốt Nguyễn Chỉ Âm tức nghẹn "Trình Việt Lâm anh vui quá nhỉ'" Tuy rằng Trình Việt Lâm kiêu căng tùy tiện, khi còn trung học quan hệ hai người cũng rất căng thẳng, nhưng Nguyễn Chỉ Âm biết anh không phải dạng người giậu đổ bìm leo. Nhưng hiện tại lí trí bị nghền nát, chú rể của cô chạy rồi, anh còn vui sướng ra mặt chế giễu cô? Đây không phải giậu đổ bìm leo là gì? ? "Không, cô nghe nhầm rồi.'' Anh phủ nhận, sau đó hời hợt nói:'' Tôi chỉ là cảm thấy mắt nhìn người của cô kém quá đi, tên nhóc Tần Quyết vậy mà tự đào một cái hố to.'' Nguyễn Chỉ Âm thật ra đã quên, Trình Việt Lâm và Tần Quyết vốn có thù cũ, thời trung học không được hợp nhau.
Nếu là trước kia, cô có lẽ sẽ tranh cãi vài câu, nhưng hiện tại không nói Tần Quyết đã trở thành tiền nhiệm trong lòng cô mà Nguyễn Chỉ Âm cũng không muốn phá vỡ sự hợp tác này. "Nguyễn Anh Anh." "HẢ?'' Cô theo theo bản năng lên tiếng trả lời, sau đó mới phản ứng lại, Trình Việt Lâm là gọi nhũ danh của cô. Nguyễn Chỉ Âm nhất thời xấu hổ, đỏ mặt tức giận. Nhưng đối phương ngay sau đó đã lên tiếng> '' Đợi đó, Ông đây tới cưới em.'' Ngữ khí vẫn không đứng đắn như lưu manh đùa giỡn làm cho cô ngơ ngác. Không ngờ Trình Việt Lâm sẽ sảng khoái đồng ý nhanh như vậy, Nguyễn Chỉ Âm thậm chí đã chuẩn bị sẵn sàng tâm lí thuyết phục anh. Nhưng anh thờ ơ bình thản, đồng ý rồi, khiến cô người muốn bàn chuyện lợi ích giao dịch có chút mờ mịt. Trình Việt Lâm vẫn chưa nhận ra sự trầm mặc của cô, tiếp tục nói:'' à, đúng rồi.'' Nguyễn Chỉ Âm đột nhiên hoàn hồn, nghĩ đến anh có phải muốn thương lượng rồi không, thế nhưng lời nói tiếp theo của đối phương khiến cho cô càng không hiểu :''Trong phòng có gương không?'' "À, CÓ''. '' Vậy cô cô qua đó soi gương đi.'' Giong nói thờ ơ thản nhiên không lạnh không nhạt. Nguyễn Chỉ Âm đi vào phòng quần áo, bên trái tủ quần áo là tấm gương dài 2m. Cô trố mắt nhìn cô gái trẻ mặc áo cưới trắng noãn trong gương,. Sau khi bình tĩnh lại, cô nhẫn nại hỏi:'' "Sau đó?" "Thấy gì rồi?" ''Anh rốt cuộc muốn nói gì?'' Bên kia, Trình Việt Lâm cố ý kéo dài ngữ điệu, cười nhẹ:'' Nguyễn Anh Anh, đừng có mà lén lau nước mắt, Tôi còn nhớ mỗi khi cô khóc vô cùng giống .... con chim cút bị trọc hết lông của tôi'' . . . . . . Nguyễn Chỉ Âm nghiến răng đèn nén sự giận dữ '' Trình. Việt. Lâm." Tự nhiên bị anh đùa giỡn. Anh thật sự có khả năng này, mấy năm nay cô luôn giữ trạng thái bình tĩnh, lúc này đây lại bị chọc tức đến phì cười. Lại là do anh ban tặng, nỗi buồn trước đó cũng trở thành hư không chỉ lưu lại chút ít sự tức giận.

Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận