Quảng cáo

Chú Rể Của Tôi Bỏ Trốn Rồi

Chương 24
Edit Độc tem


Nguyễn Chỉ Âm ngoảnh đầu lại, quả nhiên nhìn thấy Trình Việt Lâm đang đứng cách cô vài bước chân, nhướng mày mỉm cười, dáng vẻ nhàn nhã.
Không đoán được anh đã nghe được bao nhiêu rồi.
Nghĩ đến vừa rồi cô lên tiếng gọi chồng, là để tỏ rõ thái độ gần xa với Vương Hy Vy, trong lúc nhất thời, Nguyễn Chỉ Âm có hơi bối rối.
Nhưng cô rất nhanh đè xuống, nâng mắt hỏi :'' Hôm nay anh đến sớm vậy.''
Tuy nói cũng sắp tới giờ tan ca, nhưng hôm nay Trình Việt Lâm đến sớm hơn bình thường gần nửa tiếng.
Trình Việt Lâm thong thả bước đến bên cạnh cô, giọng nói đều đều:
'' Có việc xử lí gần đây nên trực tiếp qua luôn.''
Nói xong, nhìn Vương Hy Vy ở bên cạnh, nhíu mày nói:
'' Đi chưa?''
Nguyễn Chỉ Âm hiểu ý, lúc này không đi, đợi lát nữa mọi người tan ca, Vương Hy Vy không chừng sẽ còn gây phiền phức hơn.
Vì thế nhanh chóng tạm biệt Khang Vũ, lại gật đầu với anh :''Ừm đi thôi.''
Trình Việt Lâm thu lại ánh nhìn, tiện thể năm lấy tay cô.
Vương Hy Vy giống như mới tỉnh lại, lo lắng tiến lên nói:'' Trình tổng, chờ một chút, cha tôi muốn gặp anh một lần, anh ...''

Quảng cáo

Nói được một nửa cô ta lại dừng.
Cha cô ta nói lấy chuyện Lâm Thành đến bàn điều kiện trao đổi với Nguyễn Chỉ Âm, nhưng đối với Trình Việt Lâm, cô lại không biết dùng từ ngữ như thế nào.
Cuối cùng, Vương Hy Vy chỉ có thể cắn môi nói:'' Ngài có thể cho cha tôi một cơ hội để lập công chuộc tội.''
Trình Việt Lâm nhếch môi, cười nhạo nói :'' Vương Thiệu bỏ công sức tìm người xung quanh giúp đỡ chi bằng suy nghĩ làm thế nào vứt xe giữ mạng thì hơn, cứ giữ lòng tham không đáy thì chỉ có tổn thất càng nhiều mà thôi.''
Ngụ ý là rõ ràng Vương Thiệu còn có lựa chọn khác, nhưng không chịu đi con đường kia. Mang cùm sắt vào nhà lao hay mất hết tài sản, quả đúng là không dễ lựa chọn chút nào.
Dứt lời, hai người không để ý tới Vương Hy Vy nữa, cùng nhau bước lên chiếc Bentley cách đó không xa.
Xe lái ra khỏi bãi đỗ.
Lúc này Trình Việt Lâm mới buông tay cô ra, ngừng một lát, cất giọng nói:'' Yên tâm, người nhà họ Vương không dám đến tìm em nữa đâu.''
Anh vừa gặp cảnh sát Diệp xong, hiện tại đang bức Vương Thiệu giao ra căn cứ có trong tay. Qua hôm nay Vương Thiệu chắc hẳn sẽ suy nghĩ cẩn thận chuyện này.
"Ừm.' Nguyễn Chỉ Âm gật đầu. Nhướng mày hỏi lại :'' Chú Lưu nói, hôm qua anh về thăm ông nội ?''
Trình Việt Lâm khẽ ừ, cũng không nói thêm gì nữa.
Năm đó cha bị bỏ tù, là bởi vì làm việc quá liều lĩnh, ông muốn độc chiếm dự án La Loan, nên đã chọc phải không ít người, sau đó bị người ta đặt bẫy.
Tuy rằng, người bày mưu tính kế chính là Phương gia, Vương gia nhưng người sau lưng thừa cơ hãm hại lại càng nhiều, thậm chí còn có bóng dáng của Nguyễn gia.
Đương nhiên, anh biết khi đó người tham gia là Lâm Thành, nhưng ông cụ Nguyễn vẫn đích thân kêu anh qua đó.
Đối phương là sợ anh trách lầm Nguyễn Chỉ Âm.
Đương nhiên, cũng nói thêm một số chuyện của anh.
Chẳng qua những chuyện đó, cũng không cần thiết kể lại với cô.
Vì thế anh vòng vo đổi đề tài:'' Nguyễn Anh Anh.''
''Hả?''
" Tiếng chồng này của em, kêu hay đấy.''
Giọng nói nhẹ nhàng tựa mây bay, lại mang theo một chút tán thưởng.
Nguyễn Chỉ Âm nhớ đến lúc nãy vừa khéo bị anh nghe thấy, cảm thấy nghẹn lời, hai má hiếm khi đỏ ửng mất tự nhiên, chỉ bởi vì sự ngượng ngùng trong chớp mắt.
Bình phục một chút, cô giải thích nói:'' Đó là bởi vì không muốn Vương Hy Vy tiếp tục quấy rầy.''
Trình Việt Lâm tựa vào ghế ngồi, nghiêng đầu nhìn cô, giọng nói uể oải :'' Đúng là tôi sơ ý quên mất, trước mặt người khác, nên để em thay đổi xưng hô.''
"Thật không ngờ ..... em tự giác đến vậy.''
Người đàn ông biểu đạt rất rõ ràng, Nguyễn Chỉ Âm không còn gì để đáp trả.
Trình Việt Lâm nâng cằm, ngắm nhìn vẻ mặt của cô, cười cười nói:'' Nếu đã như vậy, sau này, trước mặt người người ngoài, mời nhớ cho nhé bà Trình.''
Anh nói xong, đeo tai nghe nhắm mắt nghỉ ngơi.
Nhưng Nguyễn Chỉ Âm lại vì tiếng bà Trình này của anh mà nhớ tới lời nói của giám đốc Trọng lúc trước.
Khoảng thời gian chung sống này, hình như tốt hơn rất nhiều so với cô tưởng tượng trước khi dọn vào biệt thự.

Nếu có thể chung sống vui vẻ với anh, vai trò bà Trình này hình như cũng...... không khó tiếp nhận.
--


Cuối tuần, Nguyễn Chỉ Âm theo Trình Việt Lâm tham dự tiệc mừng thọ sáu mươi của bà Nghiêm.
Dù sao cũng là buổi tiệc quan trọng, phụ nữ trang điểm lại tốn thời gian. Khi Nguyễn Chỉ Âm đi ra khỏi phòng, Trình Việt Lâm đã đợi ở phòng khách.
Nghe thấy tiếng bước chân nhỏ nhẹ vang lên, anh xoay người, con ngươi đen nhánh lóe lên.
Người đàn ông trong bộ tây trang màu sậm phẳng phiu, bên trong là áo sơ mi kiểu dáng đơn giản, phối thêm cà- vạt thẳng thớm, cả người toát lên vẻ cao quý mà bất cần. Âu phục chỉnh tề chân mang giày da ngay cả tóc tai cũng giúp tăng lên vài phần điển trai.
Nguyễn Chỉ Âm không nhịn được nhìn thêm vài lần, sau đó cong môi nghĩ thầm lần kết hôn này của mình quả thật không bị lỗ. Chỉ cần Trình Việt Lâm không mở miệng, ngắm anh chính là cảnh đẹp ý vui.
Tầm mắt của người đàn ông lúc này cũng đang dừng trên người cô, trong đáy mắt hiện lên sự kinh diễm (kinh ngạc trước vẻ đẹp) không dễ nhận ra.
Anh biết Nguyễn Chỉ Âm đẹp.
Trung học Lam Kiều tuy rằng là trường trung học tốt nhất thành phố Lam Kiều, nhưng ở trường không có nhiều quy định cứng nhắc, cũng không hạn chế học sinh trang điểm, vì thế không ít nữ sinh sẽ trang điểm nhạt đến trường.
Duy chỉ có Nguyễn Chỉ Âm luôn cột tóc đuôi ngựa đơn giản, mãi mãi để mặt mộc đến lớp.
Nhưng mặc dù như vậy, vẫn có không ít ánh mắt của các bạn nam dừng lại trên người cô. Sau đó thỉnh thoảng nghe được các bạn nữ thảo luận, cô còn đeo thêm một cái kính gọng đen.
Lúc ấy, Trình Việt Lâm luôn nhân lúc cô không để ý mà giật lấy chiếc mắt kính của cô, chọc ghẹo tính nhẫn nại của cô.
Anh thật sự không thích cô đeo mắt kính, như kiểu bị rút vào trong vỏ, cô không nên bị một chiếc kính mắt che mất đi thần thái vốn có.
Nguyễn Chỉ Âm ăn diện lộng lẫy đương nhiên càng đẹp, bộ váy màu xanh đậm ôm vào người, làm nổi bật làn da trắng sứ của cô. Mái tóc mềm mại búi sau đầu lộ ra chiếc cổ thon dài và xương quai xanh thanh mảnh mà quyến rũ.
Trình Việt Lâm nhất thời không dời tầm mắt, một lát sau, nhìn cô gật đầu nói :'' Rất đẹp.''
Nguyễn Chỉ Âm một hồi lâu sau mới phản ứng lại, Trình Việt Lâm đây là đang khen cách ăn diện của cô hôm nay.
Thật sự là không ngờ tới, anh ta lại có thể bắt đầu học được cách khen người khác. Chẳng qua cô rất vui vẻ đón nhận câu nói khen ngợi này.
Vì thế nhìn anh mỉm cười đáp lại:'' Cám ơn, đi thôi.''
--


Nghiêm gia được coi là gia tộc rất giàu có ở Lam Kiều, thế lực tương đương với Tần gia.
Nghiêm Tu Đức con trai lớn của bà cụ Nghiêm hiện đang là người giữ quyền lớn nhất ở Nghiêm gia, đêm nay mặc dù là tiệc mừng thọ, nhưng người tham gia bữa tiệc ý đồ vẫn là bàn chuyện làm ăn xã giao.
Lúc xuống xe, Nguyễn Chỉ Âm vòng tay qua khuỷu tay của Trình Việt Lâm, khoảnh khắc hình bóng thân mật của hai người xuất hiện, âm thanh trò chuyện từ phía đại sảnh lập tức giảm đi vài phần.
Không ít khách mời dừng ánh nhìn trên người hai người họ, đồng thời âm thầm đánh giá.
Tình hình như vậy, Nguyễn Chỉ Âm cũng không cảm thấy bất ngờ.
Hôn sự của cô và Tần Quyết kết thúc trong ê chề, trong chớp mắt cô lại gả cho Trình Việt Lâm. Lần xuất hiện này, người ngoài đương nhiên sẽ tò mò muốn biết quan hệ vợ chồng của hai người rốt cuộc là như thế nào.
Nghiêm Minh Phong buông ly rượu trong tay tiến lên đón tiếp :'' Trình tổng đến rồi à.''
Người nhà họ Nghiêm khá đông đúc, nhưng tiếc là trong đám con cháu tiểu bối lại không có ai tài giỏi xuất chúng,
Tuy Nghiêm Minh Phong là con trai của Nghiêm Tu Đức nhưng lại là công tử bột nổi danh, không có đầu óc kinh doanh, cả ngày cùng đám minh tinh nữ tạo scandal, mỗi ngày đổi một cô không có ai vượt qua được một tháng.
Chẳng qua, hắn ta lại rất nể Trình Việt Lâm.
Thật ra phải nói là, trên phương diện kinh doanh không ai dám không nể mặt Trình Việt Lâm. Dù sao những người đắc tội anh mấy năm trước đó đều sẽ gặp phải phiền phức lớn hơn.
Lúc Nguyễn Chỉ Âm vừa về nước, đã được nghe không ít người nhắc tới những thủ đoạn trong mấy năm nay của Trình Việt Lâm. Anh có tầm nhìn xa trông rộng, hành sự mạnh mẽ quyết đoán. Lâm Hằng phát triển nhanh như vậy là bởi vì Trình Việt Lâm gần như không chừa đường lui cho mình.
Cũng không khó hiểu mấy, ban đầu dự án La Loan tan tành các nhà thầu đều cầm hợp đồng tới tìm Trình Việt Lâm đòi nợ, tình cảnh anh phải đối mặt sau đó có thể tự suy đoán được.
Anh từng bước từng bước đi đến ngày hôm nay vốn đã không còn đường lui.
Nghiêm gia và Lâm Hằng có nhiều dự án hợp tác với nhau, Nghiêm Minh Phong tuy là con trai duy nhất của Nghiêm Tu Đức nhưng bên nhà có hai người em trai họ như hổ rình mồi vì thế cố ý bám lấy Trình Việt Lâm tạo quan hệ.
Vì để làm bà cụ Nghiêm vui lòng, buổi tiệc mừng này Nghiêm gia mời đến không ít người, dần dần có khá nhiều người bắt đầu tiến tới trò chuyện với Trình Việt Lâm, hàn huyên chuyện làm ăn.
Nguyễn Chỉ Âm không tiện ở bên cạnh anh mãi, bèn nhìn người đàn ông dày dặn kinh nghiệm này mở miệng nói: " Lâm, em đi tìm Lâm Lang chút nhé.''
Tiếng '' Lâm'' này là thỏa hiệp cuối cùng của Nguyễn Chỉ Âm.
Còn kiểu xưng hô'' Chồng'' kia cô thật sự không thể gọi ra một cách tự nhiên được.
Hai người thảo luận một hồi trên bàn cơm, Trình Việt Lâm khăng khăng cho rằng gọi '' chồng'' mới đủ'' ân ái'' Nhưng cuối cùng anh cũng miễn cưỡng đồng ý cách gọi của cô.
Nghe thấy giọng nói của cô, Trình Việt Lâm nhìn một cái rồi gật đầu, cất giọng dặn dò:'' Đừng đi lung tung, khi nào kết thúc, tới tìm anh.''
Lúc này, bàn tay đặt bên hông Nguyễn Chỉ Âm mới buông ra.
Quan khách xung quanh đều nhìn thấy hình ảnh vừa rồi, trong lòng không khỏi có thêm vài phần suy nghĩ.
Trước kia mỗi khi Trình Việt Lâm tham dự những buổi tiệc như thế này đều chỉ mang theo trợ lí Bạch Bác. Lần này không chỉ mang theo phu nhân mới cưới mà trong lời nói còn thấy rõ sự dịu dàng đầy quan tâm.
Tuy hôn lễ hôm đó có hơi hoang đường, nhưng Nguyễn Chỉ Âm trở thành Trình phu nhân cũng là sự thật không thể tranh cãi.
Vốn tưởng rằng quan hệ của hai người sẽ xa cách nhạt nhẽo, nhưng bây giờ xem ra còn khá thân mật là đằng khác.
Nghiêm Minh Phong lặng thinh nhìn hai người khoe ân ái, sau khi Nguyễn Chỉ Âm rời đi, lập tức nhìn người đàn ông bằng ánh mắt trêu ghẹo: ''Thật không ngờ nha, Trình tổng cũng biết thương hoa tiếc ngọc rồi.''
Trình Việt Lâm hơi cau mày, rũ mắt nói:'' Đương nhiên, chúng tôi là vợ chồng.''
Nghiêm Minh Phong nhận ra ánh mắt cảnh cáo của đối phương, ý thức được mình sơ suất, vội vàng nịnh nọt một câu: " Vâng, Vâng, vâng, Trình tổng tân hôn hạnh phúc, thật sự quan tâm phu nhân.''


Bà cụ Nghiêm dù sao cũng đã tuổi cao, không khỏi có chút mệt mỏi. Chờ con trai Nghiêm Tu Đức phát biểu vài câu hình thức dễ nghe xong lập tức về phòng nghỉ ngơi.
Về nước mấy tháng nay, Các buổi tiệc mà Nguyễn Chỉ Âm tham dự đều là cùng bà Tần.
Hôm nay, Phương Úy Lan chưa đến, không biết là do Nghiêm gia không mời hay là bà Tần không muốn tham dự.
Nguyễn Chỉ Âm cho là vế sau, dù sao vừa rồi cô cũng thấy trên danh sách quà tặng có cả quà mừng của Tần Quyết.
Phương Úy Lan rất chú ý thể diện, sóng gió còn chưa đi hết, những trường hợp như thế này bà sẽ không lựa chọn tham dự.
Trước kia cô luôn đi theo Phương Úy Lan phụ họa hùa theo những tiểu thư quý bà khác, hôm nay Nguyễn Chỉ Âm lại cảm thấy thoải mái vui vẻ hơn, cô cũng không cần mang theo mặt nạ để giao tiếp, chỉ cùng với Cố Lâm Lang lên lầu hai tìm tới vườn hoa ngoài trời vắng người trò chuyện.
" Trình Việt Lâm thật sự rất giữ thể diện cho cậu đó.''
Cố Lâm Lang nói chính là màn ân ái vừa rồi kia.
Nguyễn Chỉ Âm nở nụ cười tùy ý gật đầu: " Chắc vậy, dù sao cũng là hai bên có nhu cầu, chỉ là tính tình lúc bình thường có hơi xấu mà thôi.''
Cố Lâm Lang biết cô sống chung với Trình Việt Lâm khá ổn, lắc đầu nói nói " Hai người cũng coi như là một cặp oan gia, tớ lại thấy bây giờ cậu sống rất thoải mái.''
Từ khi Nguyễn Chỉ Âm trở về Nguyễn gia, cô nàng rất ít khi nhìn thấy dáng vẻ thoải mái như vậy của đối phương.
Nguyễn Chỉ Âm ngẩn người: "Phải không? "
Nghĩ kỹ lại thì trong khoảng thời gian chung sống với Trình Việt Lâm cô đúng là đã buông bỏ không ít gánh nặng.
Đối phương luôn vạch lá tìm sâu trên những chuyện nhỏ nhặt, thích dùng dáng vẻ kiêu căng xỉa xói cô hai câu, cuối cùng làm cho cô không giữ nổi bình tĩnh dở khóc dở cười.
" Lâu như vậy cậu mới về nước, chắc không biết dáng vẻ của Trình Việt Lâm trong mắt người ngoài như thế nào đâu, Bốn năm trước lần đầu tiên tớ thấy anh ta, lạnh lùng tới mức không phải con người. Dáng vẻ gà chọi mà cậu với Nghiên Sơ nói xấu anh ta tớ còn chưa thấy lần nào.''
Nguyễn Chỉ Âm giật mình nhíu mày, im lặng trầm ngâm vài giây, dường như cô không thể tưởng tượng ra hình dáng vô cùng lạnh lùng của Trình Việt Lâm mà Cố Lâm Lang đang miêu tả.
Hai người trò chuyện không được mấy câu, Phòng Vỹ Duệ đã đi vào ban công ngoài trời vắng vẻ này.
Sau khi nhìn thấy Nguyễn Chỉ Âm, anh lên tiếng chào hỏi :'' Chỉ Âm, đã lâu không gặp.''
"Ừm'' Nguyễn Chỉ Âm gật đầu đáp lại. Lại thấy ánh mắt của Phòng Vỹ Duệ nhìn tới hơi khác lạ, cô mỉm cười nhìn Cố Lâm Lang " Tớ đi toilet chút.''
Nói xong, đứng dậy rời khỏi ban công, trở lại sảnh tiệc.
Mà Phòng Vỹ Duệ nhìn thấy hình ảnh rời đi của đối phương, nghĩ đến tin nhắn vừa mới gửi đi, anh không khỏi có vài phần hổ thẹn, nhưng cán cân vẫn vùng vẫy để nghiêng về bên kia.


Nguyễn Chỉ Âm không biết suy nghĩ trong lòng Phòng Vỹ Duệ, cô chỉ là cho rằng đối phương là bạn tốt của Tần Quyết, không muốn ở lại nói nhiều, tránh để xảy ra tranh cãi với Cố Lâm Lang vì cô.
Nhưng chuyện khiến Nguyễn Chỉ Âm bất ngờ là khi cô vừa ra khỏi toilet lại gặp được người cô không muốn thấy nhất.
Một khoảng thời gian không gặp, người đàn ông đã gầy đi trông thấy, bộ âu phục được may đo trước kia cũng không giấu hết vẻ tiều tụy hiện có, đôi mắt đen trầm lặng chăm chú nhìn cô, đáy mát chứa đựng cảm xúc chồng chất.
Trong lúc suy tư cô đã hiểu được. Là Phòng Vỹ Duệ cố ý gửi tin nhắn cho Tần Quyết, mới khiến cho Tần Quyết vốn dĩ không định tham dự bữa tiệc này lại bất ngờ có mặt tại đây.
Đối mặt với ánh mắt lạnh nhạt của Nguyễn Chỉ Âm, quyết định vội vàng đến đây của Tần Quyết có hơi sai lầm. Sau đó mím chặt môi mỏng.
Hôm trước hắn vừa xuất hiện, vốn dĩ không định tham dự tiệc mừng của Nghiêm gia.
Thời gian này, nỗi nhớ nhung Nguyễn Chỉ Âm đã dần nẩy mầm mọc rễ ngày càng phát triển trong hắn. Sau khi hắn nhận được tin nhắn của Phòng Vỹ Duệ, đáy lòng không kìm được nỗi nhớ cô, lập tức tự mình lái oto chạy tới đây.
Cô không muốn cho cơ hội để hai người gặp nhau, mà Tần Quyết lại đang rất cần một cơ hội để giải thích cho Nguyễn Chỉ Âm.
Nghĩ vậy, hắn vươn tay chặn hướng đi của cô:'' Chỉ Âm, chúng ta nói chuyện đã.''
Nguyễn Chỉ Âm nhíu mày không vui, nâng mắt nhìn hắn, lanh lùng nói:'' Là Phòng Vỹ Duệ nói cho anh biết tôi tham gia tiệc mừng của Nghiêm gia?''
Tần Quyết cứng họng :'' Em đừng trách anh ấy, anh chỉ muốn tìm cơ hội để giải thích mà thôi.''
Tình trạng gần đây của hắn thật sự rất xấu, Phòng Vỹ Duệ đương nhiên biết nguyên nhân, nên mới có thể đưa ra kế sách này.
Tần Quyết rất cảm kích nhưng cũng không muốn liên lụy bạn tốt cãi nhau với Cố Lâm Lang.
"À, anh muốn giải thích gì nữa?''
Nguyễn Chỉ Âm không nhịn được mà nở nụ cười, cho tới bây giờ cô cũng không cảm thấy lựa chọn kết thúc với Tần Quyết là bởi vì có hiểu lầm gì cả.
"Anh...'' Tần Quyết muốn nói lại thôi.
Một lát sau, hắn nhìn lên ánh mắt của Nguyễn Chỉ Âm, cuối cùng cũng nói ra:'' Anh với Lâm Tinh Phỉ không có quan hệ gì cả, hiện tại không có, trước kia cũng không có. Ban đầu bọn anh cũng không có hẹn hò, chỉ là bởi vì..... lúc đó trong nhà anh đang có tranh cãi.''
Nói xong, hắn đau khổ cười, giọng nói cũng khàn đi :'' Chỉ Âm, anh vẫn luôn yêu em, nhưng em quá lạnh nhạt.''
Mấy năm nay, hắn luôn cảm thấy Nguyễn Chỉ Âm dường như vẫn còn khoảng cách gì đó với hắn.
Tuy đã hẹn hò được 3 năm, nhưng thời gian đó hai người họ đang bận rộn chuyện học tập, sau đó hắn gây dựng sự nghiệp lại càng bận rộn hơn, đến nỗi bay tới bay lui cả ngày, hầu như không ngủ yên giấc một đêm nào.
Bọn họ đều kiên định với mục tiêu của mình, lại không phải là người sẽ lún sâu vào chuyện tình cảm mà để ảnh hưởng đến những chuyện khác.
Đối với Tần Quyết mà nói, Nguyễn Chỉ Âm không chỉ là một người yêu mà còn là người cộng sự ăn ý nhất.
Bọn họ thường trao đổi với nhau đa số là các vấn đề công việc nhưng sau mỗi lần ăn mừng hắn cũng sẽ có chút dịu dàng và lãng mạng.
Nguyễn Chỉ Âm lặng lẽ bầu bạn với hắn, khiến cho hắn cảm thấy còn rất nhiều thời gian, có thể chờ đến lúc hai người đều rảnh rỗi mới xử lí tiếp những chuyện khác.
Rồi có một ngày cô buông bỏ tất cả những gánh nặng này.
Tần Quyết cho rằng vấn đề của hai người chỉ là tranh cãi vụn vặt, hoàn toàn có thể giải quyết, nhưng mà, giờ đây cô lại thay đổi, dứt khoát rời khỏi hắn.
Cô của hiện tại sẽ quan tâm chuyện gì?
Vấn đề này, Tần Quyết đã suy nghĩ rất lâu, gần như đã có đáp án.
Nguyễn Chỉ Âm trước nay không hề nhắc đến quá khứ của hắn và Lâm Tinh Phỉ, hắn cũng không muốn thừa nhận suy nghĩ trẻ con khi đó, lại không ngờ chuyện đó lại trở thành bức tường mãi mãi tồn tại ngăn cách giữa bọn họ.
Ít nhất, là Tần Quyết đơn phương cho rằng như vậy.
Cuối cùng Tần Quyết cũng nói ra hết, anh nhìn vẻ mặt của cô, ánh mắt của Tần Quyết khóa chặt trên khuôn mặt xinh đẹp.
Nhưng Tần Quyết thật sự không ngờ, khi hắn nói ra hết những lời này Nguyễn Chỉ Âm lại không có biểu hiện gì khác chỉ nâng mắt đối diện với hắn, ngữ khí vẫn bình thản như trước:
" Vậy thì sao?''

Quảng cáo

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận